Khi vong trẻ trả thù - Nguyễn Sĩ Đoàn (P.1)

Làng Đồng Tiến thuộc tỉnh Thái Nguyên xưa kia có tên là làng Bượi, toàn rừng rậm núi cao, không có đường đi nhất định. Ai thích đi lối nào tự phát đường mà đi. Từ ngày chuyển sang chế độ cộng hòa làng Bượi đổi tên thành Đồng Tiến. Con đường nối ra đường cái quan được đắp thời cải cách nên đặt tên là đường Cải Cách. Hai bên đường người ta trồng đủ các loại cây thân gỗ như đinh, lim, sến, táu…Đến đầu làng người ta trồng một cây gạo để đánh dấu biên giới làng. 

Theo lời các cụ cao niên kể lại rằng vào cái thời xa xưa lắm lắm nơi đây không có người ở. Cũng vì lẽ đó mà thời kháng chiến chín năm chỉ có lực lượng quân đội chứ người dân không ai dám đến ở. Về sau do đất chật người đông, cộng thêm sự khuyến khích khai hoang phục hóa của chính phủ nên dân cư đông dần lên. Suốt cuộc chống chiến tranh phá hoại bằng không quân của giặc Mỹ, Đồng Tiến đón hàng loạt cơ quan xí nghiệp từ thành phố Thái Nguyên về sơ tán, nhưng cũng không hề bị một viên đạn nào của kẻ thù bắn xuống. Ngày hòa bình khối người xin ở lại và được chính quyền địa phương cấp đất. 

Trong làng có nhiều dòng họ, nhưng mạnh nhất, đông nhất chỉ có họ Trần Văn và họ Vũ. Hai dòng họ này hoặc thay nhau hoặc cùng nhau nắm giữ nhiều chức vụ quan trọng trong làng xã. Được cái hai dòng họ này rất đoàn kết, gắn bó đồng lòng giúp dân ấm no hạnh phúc như đúng với cái tên Đồng Tiến tức tiền đống. Không hề có chuyện tranh quyền đoạt vị như nhiều làng khác.

Tên cha mẹ đặt cho chị Tông là Mận. Sau này Mận lấy anh Tông nên những người già trong làng thường gọi chị bằng tên của chồng. Phong tục làng quê nó thế quen rồi. Nhiều cụ bà cao niên lắm lúc nghĩ mãi mới nhớ ra cái tên của mình hồi trẻ. Mận là người đầu tiên của Đồng Tiến đi học y khoa, khi ra trường với trình độ y sĩ. Ban đầu chỉ là nhân viên trạm y tế xã. Sau nhờ sự phấn đấu không ngừng nghỉ Mận lên chức trạm trưởng. Mận là một cán bộ chịu khó, tận tụy. Nhiệm vụ được giao Mận làm băng băng, từ việc khám chữa bệnh đến đỡ đẻ, từ phong trào chống dịch bệnh đến thăm hỏi người bệnh tại nhà. Ai cũng khen và nể trọng. Hội đoàn nào cũng muốn mời Mận tham gia. Mận giữ nhiều chức vụ trong xã như ủy viên Hội đồng nhân dân, Hội trưởng phụ nữ, phó chỉ huy dân quân du kích, bí thư danh dự Đoàn thanh niên. Nghe đâu người ta còn muốn mời Mận làm chủ tịch danh dự Hội bóng chuyền nữ nữa. 

Điểm nổi trội của Mận là rất mát tay trong công việc đỡ đẻ. Mận được mọi người dân Đồng Tiến và các vùng phụ cận tặng danh hiệu “Bàn tay vàng” hoặc “Bà Mụ mát tay”. Tất cả những thai phụ ra trạm xá chờ đẻ khi biết y sĩ Mận trực tiếp giúp mình vượt cạn thì rất yên tâm. Những đứa trẻ được Mận cắt rốn, tắm rửa đều khỏe mạnh trước khi trao cho người nhà sản phụ. Tuy vậy đường chồng con của Mận lại khá muộn. Ngày ấy gái quê 23, 24 tuổi là coi như ế. Nguyên nhân thì ai cũng biết nhưng không ai nỡ nói ra. Tính tình Mận như một người đàn ông hổ lửa. Quyết liệt và bặm trợn. Những bà mẹ chồng nơi quê mùa chất phác rất sợ loại con dâu như thế. 

Không ai có thể quên được trận xô xát giữa Mận với cô hộ lý của trạm xá mấy năm trước. Nguyên nhân vì sao hai người không ai chịu nói. Chỉ thấy hôm ấy Mận xông đến cắp ngang cô hộ lý nhỏ bé kia một cách nhẹ nhàng. Mận nói nhỏ đủ để cho cô hộ lý nghe: 

- Này bé con, mày nên nhớ rằng tao đủ sức ném mày ra ruộng nhé. Im ngay con ranh con.

 Cô hộ lý mặt cắt không còn hạt máu, đôi mắt rân rấn nước: 

Vâng, vâng. Em biết lỗi của em rồi. Xin hứa với chị, em sẽ câm như hến mùa đông 

Mận cười nhạt: 

-Ừ, phải thế chứ. Chị mày chỉ là y sĩ nhưng chưa bác sĩ nào dám coi thường nhé

Nói xong, Mận đặt cô hộ lý trở lại mặt đất như người ta đặt con búp bê. Ngoài những lần Mận nổi khùng nóng giận phát tiết ra mồm, người ta thấy Mận cũng dịu hiền, lại có tính thương người bệnh nghèo khó. Lắm khi Mận còn trả thay tiền thuốc hoặc đơn giản là nhường suất ăn của mình cho người bệnh. 

Giờ nghỉ ngơi cũng như lúc làm việc Mận ăn vận rất đẹp. Từ cái xe đạp Phượng Hoàng xích hộp mầu rêu có quả bông đỏ nhún nhẩy ở phía trước đến cái áo cái quần, từ cái đồng hồ Ponzot mạ vàng nhỏ xinh đến sợi dây chuyền vàng chóe đeo nơi cổ, từ đôi má thoa nhẹ chút phấn hồng đến đôi môi tô son đỏ chót. Tất cả đều hàng đắt tiền. Nghe nói thỏi son môi cô dùng bằng nửa tháng lương của cán bộ hành chính. Phía ngoài Mận khoác hờ cái áo blouse trắng trông rất duyên dáng và ưa nhìn của giới trí thức. Vào giữa thập kỷ 60 của thế kỷ 20 ăn mặc như thế là phải thuộc diện khá giả lắm. 

Vô khối kẻ ngồi lê đôi mách đặt câu hỏi: “Con Mận làm gì mà giàu thế nhỉ? Thanh tra huyện, thanh tra ty bị mù mắt hết cả rồi sao?”. Những câu hỏi cứ bâng quơ giữa trời giữa đất rồi cũng đến tai Mận. Cô nổi giận đùng đùng đứng dạng hai chân, khuỳnh hai tay như cái bình cổ ngay giữa phòng khám nói to: 

Hỡi những kẻ ném đá giấu tay, hỡi những đứa ghen ăn tức ở hãy vành tai cho rộng mà nghe mẹ mày nói. Mẹ mày không đánh đĩ, không ăn trộm ăn cắp của ai. Mẹ mày phải sấp mặt ngửa mặt hằng ngày với cứt đái lợn, với bèo khoai cám bã mới có được như hôm nay nhớ

Công đoàn y tế huyện lập tức cử ngay một cán bộ về nhà Mận. Sau khi kiểm tra, người cán bộ kia báo cáo trước Ban kiểm tra: 

Đồng chí Mận giàu là đúng. Rất giàu là đằng khác. Cách làm giàu của đồng chí Mận đáng để chúng ta học tập 

Mọi người tò mò hỏi cho rõ ràng: “Nó làm giàu bằng cách nảo?”. “Ối giời ôi. Nhà đồng chí ấy như một trang trại chăn nuôi cấp xã. Trong chuồng có tới hai chục con lợn giống F1 to như con bê. Đấy là chưa kể gà vịt ngan ngỗng nuôi hàng đàn. Đồng chí Mận còn cho tôi xem tấm bằng khen của Ủy ban hành chính tỉnh về thành tích bán hai tấn thịt lợn hơi một năm cho mậu dịch đấy”. 

Mọi người ồ lên một tiếng rồi lặng im suy nghĩ. Cái thời cám bã bèo khoai khó khăn mà vỗ béo được hai chục con lợn thì quả là phi thường. Không ai hiểu Mận nuôi bằng cách nào. Có người thật lòng hỏi Mận về kinh nghiệm, cô cười khì khì: 

- Mua ống đu đủ về thổi nó lên

Ban đầu Mận nuôi lợn như bao người dân khác trong làng nhưng lợn chậm lớn quá. Nếu tính chi li còn bị lỗ vốn công sức. Mà cái giống F1 ham ăn lắm. Quá giờ là chúng kêu thét như bị chọc tiết. Vốn có kiến thức về y khoa nên Mận hiểu rằng không gì bổ bằng máu và nhau thai nhi của sản phụ. Cái này ở trạm xá thì vô thiên lủng. Ngày ấy sinh đẻ vô tội vạ. Có bà còn đến xin phá thai vì “vỡ kế hoạch” hoặc vì tuổi cao. Lại có những cô gái do “ăn cơm trước kẻng”, hoặc do chuyện tình đổ bể cũng thậm thụt vào ra. Tất cả mọi thứ moi từ bụng các cô, các bà sản phụ đều được Mận nhấn sâu vào cái vạc nấu cám và rau lúc nào cũng sôi sùng sục. Không ai ngờ và nghĩ đến điều này. Phải đến hơn chục năm sau người ta mới biết vụ xô xát giữa Mận và cô hộ lý năm xưa là do cô hộ lý phát hiện ra việc làm này của Mận và cô ta định tố cáo. Mận lấy anh Tông năm cô 28 tuổi.

Vào đúng thời điểm này cái tin cô Hương không chồng mà chửa bung ra. Ngày ấy tội chửa hoang nặng lắm, khủng khiếp lắm. Không ai biết tác giả của cái bào thai kia. Gia đình hết ngon ngọt dỗ dành đến đánh đập vô cùng tàn nhẫn cũng không cạy nổi từ miệng cô nửa lời khai ra người mình yêu. Cô Hương thuộc dòng họ Lê, một dòng họ nhỏ nhoi mờ nhạt của làng Đồng Tiến. Hương vốn xinh đẹp từ hồi còn bé. Năm 17 tuổi Hương trổ mã rực rỡ như bông hồng nhung ngậm sương buổi sớm. Bao nhiêu trai làng nhìn cô thèm muốn. Vô khối chàng trai tận trên phố huyện bỏ ngày bỏ buổi tìm về Đồng Tiến chỉ với ước mong duy nhất là được nhìn thấy người đẹp một lần. Khi thấy rồi lại đâm ra ngày nhớ đêm mong. Con trai một vị lãnh đạo huyện đã phát điên vì bị Hương từ chối lời cầu hôn. Bọn trai làng uất ức tìm cách vây cô. Ngày xưa gọi là “Giữ gái làng”. Tất cả những chàng trai làng khác đến nhà Hương dù bất cứ vì lý do gì, khi quay ra đều bị trả giá. Nhẹ thì cả người lẫn xe đạp bị trai làng quăng xuống mương. Nặng thì phải trần truồng lội xuống ao bắt bằng được con ốc đực giữa mùa đông giá buốt cùng lời cảnh cáo: “Nhớ lấy. Lần sau đừng có dại dột đến đây mà tán gái Đồng Tiến nữa nghe không?”. Không ai bị đánh đập nhưng những hình phạt như thế cũng đủ khiến họ phải từ bỏ ước mơ lấy Hương. Khi cái tin cô Hương chửa hoang lan ra, bao nhiêu uất ức hờn ghen của lũ trai làng và của đa số người dân trút xuống đầu Hương.

Nhiều lần Mận đến tận nhà vận động cha mẹ Hương và bản thân Hương đi nạo thai. Mận đã tính kỹ rồi. Nếu Hương đồng ý thì Mận có nhiều cái lợi. Thứ nhất Hội phụ nữ xã vẫn đạt “Ba đảm đang”. Thứ hai Đoàn thanh niên vẫn đạt danh hiệu “Đoàn thanh niên tiên tiến”. Thứ ba, điều này mới là quan trọng nhất, Mận sẽ được thêm một cái thai nhi mang về nuôi lợn. Gia đình và bản thân Hương phản đối: “Đã trót rồi thì để đẻ, để nuôi. Chị về đi”. Không đạt được nguyện vọng, Mận lớn tiếng phê phán chuyện Hương chửa hoang. Nào là nhân cách, nào là đạo đức, nào là danh dự đều được Mận nâng thành quan điểm người công dân xã hội chủ nghĩa. Cô nói oang oang ngay tại sân nhà Hương. Xóm giềng xô đến hóng chuyện rất đông. Tiếc thay, họ đều ủng hộ quan điểm của y sĩ Mận. Không một lời bênh vực Hương. Nếu có ai muốn vài lời phân tỏ nhằm che đỡ cho Hương, nhưng thấy cái không khí ngùn ngụt căm giận lại không đủ can đảm lên tiếng. 

Tội nghiệp cho cô gái mới mười tám tuổi chỉ còn biết chạy trốn vào buồng úp mặt xuống giường mà nức nở. Không chịu nổi búa rìu dư luận, vào một đêm mưa dầm gió bấc, Hương ra cây gạo đầu làng treo cổ tự tử. Gia đình Hương tìm thấy dưới gối lá thư tuyệt mệnh của cô. Trong thư cô oán trách người làng không có lòng nhân đạo bao dung. Cô thề rằng: “Dẫu có thành ma cũng sẽ trở về vật c.hết tất cả những kẻ đã từng buông lời sỉ vả miệt thị cô”. Gia đình Hương hoảng quá vội đốt ngay lá thư.

Từ đó thỉnh thoảng người đi qua cây gạo vào ban đêm nhìn thấy một bóng người thiếu phụ trẻ mặc bộ áo quần trắng toát ngồi vắt vẻo trên cây, tay bế một đứa nhỏ đung đưa như người mẹ đang dỗ con. Dưới gốc cây gạo có thêm mấy đứa trẻ trần truồng nô nghịch. Để yên lòng mọi người, gia đình cô Hương xây một cái miếu nhỏ ngay dưới gốc gạo. Miếu hình vuông, mỗi chiều chừng một mét, cao gần hai mét, ba mặt xây kín. Chiều cao được ngăn làm hai tầng, có mái che cẩn thận. Tầng trên xây một cái bệ nhỏ đặt bát hương, tầng dưới bỏ không. Mặt trước có hai cửa tò vò nhỏ trên dưới. Ngày sóc ngày vọng gia đình cô Hương cùng mấy cụ già trong làng đều ra đây hương khói. Người ta gọi là miếu Cô Hương, cánh đồng Cô Hương, cây gạo Cô Hương…Nghĩa là tất cả mọi vật gần miếu Cô Hương đều được gắn hai chữ Cô Hương vào. Nghe nói Miếu Cô Hương thiêng lắm, Mọi sự báng bổ đều bị Cô Hương trừng trị thẳng tay. 

Chẳng nói đâu xa như ông Bình giàu có nhất làng Đồng Tiến, ở xóm Giữa. Ông Bình thuộc diện không sợ trời, không sợ đất làm nghề đồ tể, tức là g.iết mổ lợn. Tiền của ông ta có tới ngàn vạn. Hồi cô Hương còn sống, mấy lần ông ngỏ lời muốn đón cô về làm “phòng nhì”. Ông ta tưởng rằng có tiền mua tiên cũng được. Nhưng ông đã lầm. Cô Hương cự tuyệt thẳng thừng: “Dê già đòi gặm cỏ non” khiến ông ta xấu mặt với xóm giềng. Thế mà nay khi cô Hương chửa hoang, chính ông ta lại sỉ vả nhân cách của cô thậm tệ ngay giữa sân kho hợp tác xã.

Một đêm mưa rào ông Bình đi soi ếch qua gốc gạo. Ma sui quỷ khiến thế nào ông ta vạch quần tè ngay một bãi trước cửa miếu. Vừa đái ông ta vừa nói: 

- Này thì ma này. Này thì quỷ này. Có giỏi ra mà cắn b…ông 

Còn đang lẩm bẩm bỗng nhiên từ trên cao tụt xuống một cái xác c.hết bị treo cổ. Mùi tử khí tỏa ra lạnh buốt dù giữa đêm hè oi bức. Do bị thắt chặt bởi sợi dây thừng ngang cổ nên khuôn mặt xác c.hết thật kinh dị ma quái. Cái mồm há to, cái lưỡi thâm xì dài ra tới hơn hai tấc như đang cố hít lấy luồng không khí cuối cùng. Máu từ mồm, từ mũi, từ tai chảy ròng ròng thành vũng dưới đất. Mùi hôi thối thốc thẳng vào mặt khiến ông muốn nôn mửa. Ông Bình chưa kịp hoàn hồn, cái xác kia bỗng mở bừng mắt toàn lòng trắng lồi ra trừng trừng nhìn ông. Xung quanh ông Bình còn thêm mấy đứa nhỏ trần truồng cưỡi những con lợn giống F1 gào thét: 

- G.iết. G.iết c.hết nó đi mẹ ơi

Cái xác cất tiếng âm u như vọng từ tầng địa ngục thứ mười tám: 

- Lên đây, lên đây với em. Hỡi kẻ muốn lấy em làm vợ

Ông Bình tưởng như c.hết cứng. 

Mọi hành động không còn tuân theo sự điều khiển của ông nữa. Ông như kẻ vô thức. Ông lẳng lặng tháo sợi dây rút quần được máy bằng vải rất bền chắc. Ông trèo lên cây chọn một cành chắc chắn thắt dây thòng lọng rồi chầm chậm chui đầu vào. Đúng thời điểm ông Bình định buông tay thả cho thân mình lơ lửng, bất chợt lũ chó trong làng tru lên từng hồi ghê rợn. Bóng ma thiếu phụ cùng lũ trẻ cưỡi lợn biến mất. Ông Bình giật mình như vừa qua cơn ác mộng. Ông tự hỏi: “Mình đang làm cái gì thế nhỉ?”. Hiểu ra, ông cuống cuồng nhảy xuống đất ba chân bốn cẳng chạy về nhà. Ông kể cho vợ nghe. Bà Bình rùng mình kinh hoàng. Dẫu là nửa đêm bà vẫn lôi chồng ra miếu Cô Hương thắp hương quỳ lạy sám hối.

Tinh mơ hôm sau mấy bà đi chợ huyện sớm phát hiện ra một người treo cổ trên cành gạo. Họ rú lên khiếp đảm: “ Bớ làng bớ nước. Có…có…người tự tử. Có…có người…treo cổ”. Dân làng đổ ra hạ cái xác xuống và nhận ra ông Bình treo cổ bằng chính sợi dây rút quần của mình. Kể từ đó không ai dám qua miếu Cô Hương vào ban đêm nữa

Vào một đêm mùa đông, Mận đã ngủ được một giấc dài chợt nghe tiếng lợn kêu rầm rĩ cùng tiếng cười con trẻ. Quái lạ, từ ngày thằng Bo, đứa con duy nhất của Mận c.hết đuối đến nay nhà vắng hẳn tiếng trẻ. Vậy tiếng trẻ từ đâu? Chẳng có kẻ trộm đạo nào khi hành sự lại mang theo con nhỏ cả. Họa có là điên khùng. 

Nghĩ tới những đứa trẻ lòng Mận đau như dao cắt. Chỉ sơ sểnh một chút mà Mận mất con. Thằng Bo là một đứa trẻ ngoan nhưng yếu ớt. Một ngày béo bẩy ngày gầy. Ốm đau triền miên. Nó sống được là nhờ thuốc. Dân làng bảo nhau: “May thằng Bo là con bác sĩ chứ con dân đen thì c.hết lâu rồi”. Vợ chồng Mận hết sức cưng chiều. Nó muốn gì được nấy. Cha mẹ làm chẳng vì con thì vì ai? Một hôm Mận thấy nó cầm quả bóng vùng vằng như đang giành giật với ai, miệng gào khóc: “Trả anh đây. Trả anh đây”. Mận hỏi: 

- Con làm sao thế?

Nó trả lời: 

- Mấy em cứ giằng quả bóng của con. 

Mận ngạc nhiên bảo: 

- Làm gì có em nào đâu

Sự việc đó cứ lặp đi lặp lại hằng ngày khiến Mận lo lắng. Nghĩ con mình có bệnh về thần kinh, Mận đưa con lên bệnh viện huyện khám. Một bác sĩ thân quen bảo: “Cháu hoàn toàn khỏe mạnh”. Cho đến ngày nó được bốn tuổi thì c.hết đuối tại cái ao sau nhà. Có người lại cho rằng thằng Bo bị ma dìm c.hết.

Xem tiếp phần 2: Khi vong trẻ trả thù - Nguyễn Sĩ Đoàn (P.2)

Đăng nhận xét

Post a Comment (0)

Mới hơn Cũ hơn

ads1